|
Qua đi bao ngàn năm Cát bụi từ thuở xa xăm Phiêu bồng tựa đám mây trôi Về kiếm lại đoạn tình dấu yêu Qua đi bao ngàn năm Linh hồn từ đám cỏ cây Thương tình còn lắm ngất ngây Đang ngóng chờ giờ khắc tương phùng Gió reo hò, hơ hơ hơ Một đôi lả lơi lả lơi chập chờn Hờ hơ hơ hơ hơ hơ hơ Trao cho Nàng tình duyên kiếp nao lỡ làng Trùng trùng ngăn cách ôi dài lâu Vây quanh Nàng vầng mây bốn phương nhịp nhàng Ngàn năm luyến lưu tình dương thế Trong mênh mông trời đêm Quay quồng chìm đắm cơn say Canh tàn nào có đâu hay Đem sáng lòa màn đêm tăm tối Qua đi mau cuộc vui Như là một thoáng chiêm bao Đất trời còn mãi xôn xao Thương mối tình giữa coi vô thường.
|