Sự mầu nhiệm của phút giây hiện tại - phần 4: Vô hành
Jon Kabat-Zi
Kích thước chữ: 


Khi bạn ngồi xuống thiền, dù chỉ
trong chốc lát, đó sẽ là một thời gian của vô hành (non-doing). Ðiều quan trọng
là bạn đừng nên nghĩ rằng vô hành đồng nghĩa với không làm gì hết. Thật ra hai
việc ấy rất khác biệt. Vấn đề là ta có ý thức và có một tác ý hay không. Ðó là
cây chìa khoá.
LỢI
ÍCH CỦA VÔ HÀNH
Khi
bạn ngồi xuống thiền, dù chỉ trong chốc lát, đó sẽ là một thời gian của vô hành
(non-doing). Ðiều quan trọng là bạn đừng nên nghĩ rằng vô hành đồng nghĩa với
không làm gì hết. Thật ra hai việc ấy rất khác biệt. Vấn đề là ta có ý thức và
có một tác ý hay không. Ðó là cây chìa khoá.
Bề
ngoài chúng ta thấy dường như có hai loại vô minh: một loại là không làm những
hành động có tánh cách hướng ngoại và một loại là những hành động nào không có
sự dụng công. Nhưng cuối cùng ta sẽ nhận thấy rằng cả hai chỉ là một. Cái kinh
nghiệm nội tâm mới thật sự quan trọng. Thiền tập gồm có một sự cố gắng tạo cho
mình những giây phút dừng lại hết mọi hành động hướng ngoại và phát triển một
sự tĩnh lặng, lúc ấy ta không có một mục đích nào khác hơn là sống trọn vẹn
trong giây phút hiện tại. Không làm gì hết. Và có lẽ những giây phút vô hành ấy
sẽ là một món quà quý báu nhất mà ta có thể tự ban cho mình.
Ông
Thoreau thường hay ngồi một mình trước hiên nhà hằng giờ để nhìn và lắng nghe,
khi mặt trời đi ngang qua bầu trời, khi ánh sáng và bóng tối biến đổi, hoà nhập
vào nhau một cách thật kỳ diệu.
Có
những lúc tôi không thể nào hy sinh giờ phút hiện tại nhiệm mầu này cho bất cứ
một việc làm nào khác. Dù cho đó là việc làm của chân tay hay của tâm trí cũng
vậy. Tôi thấy yêu quý khoảng không gian thênh thang của cuộc sống mình. Có
những buổi sáng mùa Hạ, sau khi tắm rửa xong, tôi ra ngồi ngoài hiên nhà từ
sáng cho đến trưa, miệt mài vui sống giữa thiên nhiên, với những cây thông, cây
bồ đào, cây thù du, trong một không gian tĩnh mịch và vắng lặng, có những con
chim ca hát líu lo, thỉnh thoảng lại bay lượn vào nhà trong, cho đến khi ánh
nắng hoàng hôn vàng vọt rọi vào cửa sổ phía Tây, hay âm thanh của những chiếc
xe ngựa của vài người lữ hành từ ngoài xa vang vọng vào, tôi mới giật mình sực
nhớ đến thời gian trôi qua.
Tôi
lớn lên theo những tiết mùa đến rồi đi, như một cây bắp lớn lên trong đêm, công
trình ấy có giá trị hơn bất cứ một việc gì ta có thể thực hiện được bằng tay chân.
Thời gian qua không phải là những giây phút mất đi trong đời tôi mà ngược lại,
nó còn quý giá hơn những giờ phút bình thường khác. Bây giờ tôi mới hiểu được
sự thâm thúy của người phương Ðông, khi họ nói về sự lặng yên, chú ý và buông
bỏ. Cuộc sống ở đây, phần nhiều tôi không hề chú ý đến thời gian trôi qua bằng
cách nào?
Một
ngày đến dường như chỉ để giúp tôi sống sự sống của mình. Khi nãy là buổi sáng
và bây giờ trời đã chiều, tôi chẳng có thành tựu được một việc nào đáng kể hết.
Nhưng thay vì ca hát như những con chim, tôi im lặng mỉm cười với sự may mắn vô
tận của mình. Cũng như con chim sẻ đang đứng trên một nhánh cây bồ đào ngoài
cửa hát líu lo, tôi cũng có những tiếng cười thầm nho nhỏ cố nén lại trong cái
tổ ấm của mình, mà không chừng con chim sẻ ấy đã nghe thấy rồi. -- Thoreau, Walden
Thực
tập: Hãy nhận thức sự tươi mới của giây
phút hiện tại trong giờ thiền tập hằng ngày của bạn, nếu bạn có thực tập. Nếu
buổi sáng bạn dậy sớm, hãy đi ra ngoài nhìn những vì sao, nhìn ánh trăng, nhìn
những tia nắng bình minh đầu tiên của một ngày xuất hiện (một cái nhìn có ý
thức, có chính niệm, vững chãi). Hãy cảm giác bầu không khí chung quanh, lạnh,
ấm (một cảm nhận có ý thức, có chính niệm, vững vàng). Ý thức được rằng thế
giới chung quanh ta còn đang say ngủ. Bạn nên nhớ rằng, những ngôi sao bạn đang
nhìn chỉ là bóng dáng của chúng hàng triệu năm về trước. Quá khứ đang có mặt
trong bây giờ và ở đây.
Sau
đó bạn hãy đi, ngồi, hoặc nằm xuống thiền. Hãy để cho thời gian này hay bất cứ
giờ phút thực tập nào khác là giờ phút bạn đang buông bỏ hết mọi hành động,
chuyển sang một trạng thái thực sự sống, lúc này ta an trú trong chính niệm và
tĩnh lặng, ý thức được sự khai mở của giây phút hiện tại trong từng giây phút,
không thêm bớt và khẳng định với mình rằng: "Chỉ có vậy thôi".
SỰ
MÂU THUẪN CỦA VÔ HÀNH
Người
Tây phương rất khó có thể lãnh hội được mùi vị cũng như niềm vui của vô hành,
vì nền văn hóa của họ quá coi trọng hành động và sự tiến bộ. Ngay cả thời gian
nhàn rỗi của họ cũng có khuynh hướng bận rộn và thiếu ý thức. Niềm vui của vô
hành là nó không cần phải có bất cứ một việc nào khác xảy ra, thì giây phút này
mới được trọn vẹn.
Khi
ông Thoreau nói: "Khi nãy là buổi sáng và bây giờ trời đã chiều, tôi
chẳng có thành tựu được một việc nào đáng kể hết", việc đó cũng giống
như một tấm vải đỏ phất trước mặt một con bò mộng, của những người quen xông
xáo, ham phát triển. Nhưng làm sao ta có thể biết rằng, buổi sáng của ông ngồi
trước cửa nhà lại không đáng nhớ hoặc có phẩm chất bằng cuộc sống xô bồ, bận rộn,
mà trong đó ta không biết gì đến niềm vui của sự tĩnh lặng, và tươi mới của
giây phút hiện tại này?
Ông
Thoreau đã hát lên một bài ca cần được nghe trong khi đó, cũng như trong lúc
này. Cho đến ngày hôm nay, ông ta vẫn tiếp tục chỉ cho chúng ta, những ai muốn
lắng nghe, sự quan trọng sâu xa của việc trầm tư cũng như một thái độ vô trước
(non-attachment), không dính mắc vào bất cứ một kết quả nào, trừ niềm vui thuần
túy của sự sống. Và bạn biết không, điều ấy "có giá trị hơn bất cứ một
việc gì mà ta có thể thực hiện được bằng tay chân".
Quan
điểm ấy làm tôi nhớ đến lời của một thiền sư ngày trước: "Ô hô! Bốn
mươi năm trời ta ngồi bán nước bên cạnh bờ sông, té ra công lao của ta chẳng có
một ích lợi nào hết".
Bạn
thấy không, nó sặc mùi mâu thuẫn. Chỉ có mỗi một cách có thể giúp cho hành động
của ta được giá trị là cố gắng bằng một thái độ vô hành, và không chấp trước
vào kết quả của nó. Còn bằng không, sự vướng mắc và lòng tham sẽ len lỏi vào,
làm hư hỏng mối tương quan của ta với công việc, hay chính công việc ấy.
Từ
đó, nó sẽ trở nên lạc hướng, bị thiên kiến, ô uế và cuối cùng không đem lại cho
ta được một niềm vui trọn vẹn, cho dù kết quả có tốt đẹp đến đâu. Bất cứ một
khoa học gia nào cũng biết rõ trạng thái này của tâm và cố gắng ngăn ngừa nó,
vì nó có thể làm trở ngại tiến trình sáng tạo và bóp méo khả năng nhìn thấy
được những mối liên hệ của họ.
THỰC
HIỆN VÔ HÀNH
Vô
hành không dính líu gì đến thái độ làm biếng và thụ động. Mà còn ngược lại như
thế! Vô hành đòi hỏi ở ta một lòng can đảm và năng lượng lớn mới có thể phát
triển nổi, trong tĩnh lặng cũng như giữa những sinh hoạt của đời sống. Tự tạo
cho mình một thời gian đặc biệt để thực hiện vô hành, và duy trì nó trong cuộc
sống bận rộn hàng ngày, việc ấy không phải dễ.
Nhưng
chúng ta cũng đừng bao giờ để cho sự vô hành đe dọa những ai cảm thấy rằng họ
lúc nào cũng cần phải làm việc, phải hoạt động. Những hạng người ấy đôi khi
khám phá ra rằng, thái độ vô hành còn giúp cho họ làm được nhiều việc hơn, đạt
được kết quả tốt đẹp hơn! Vì vô hành chỉ có nghĩa là hãy để cho sự việc như là
và cho phép chúng tự khai triển theo đường lối của chúng. Bạn cũng vẫn có thể
dụng công nhiều nếu muốn, nhưng đó sẽ là một sự dụng công khéo léo, có ý thức,
một "hành động không có người hành". Sự tu tập ấy sẽ là suốt cuộc đời
của ta.
Bạn
có thể thấy những hành động không dụng sức này trong các buổi biểu diễn những
điệu vũ ở môn thể thao, vào một trình độ cao nhất. Ðược nhìn những hành động vô
hành ấy, có thể làm cho chúng ta nín thở! Nhưng điều ấy cũng có thể xảy ra ở
nhiều lãnh vực khác nhau trong sinh hoạt hàng ngày của ta nữa, từ hội họa, sửa
xe cho đến dạy dỗ con cái. Với nhiều năm kinh nghiệm thực tập chúng ta có thể
phát triển được một khả năng mới, cho phép hành động của ta khai triển vượt ra
ngoài mọi kỷ thuật, mọi nỗ lực, mọi suy tính.
Và
khi ấy hành động của ta sẽ trở thành một sự diễn đạt thuần túy của nghệ thuật,
của sự sống, của sự buông bỏ hết mọi cố gắng - một sự chuyển động hòa hợp của
thân tâm. Mỗi khi nhìn một biểu diễn siêu việt nào của một nhà thể thao hoặc
một nghệ sĩ, chúng ta thường cảm thấy rung động và xao xuyến, vì nó cho phép ta
tham dự vào sự kỳ diệu ấy, cũng như cảm thấy nâng cao tinh thần, dù chỉ trong
một giây phút. Và có lẽ nó còn nhắc nhở rằng, mỗi người trong chúng ta, tùy
theo một cách riêng, đều có thể tiếp xúc được với những giây phút nhiệm mầu ấy
trong sự sống của chính mình.
Ông
Thoreau nói: "Ảnh hưởng được phẩm chất của một ngày, đó mới là nghệ
thuật cao thượng nhất". Martha Graham, nói về nghệ thuật vũ, diễn tả
như sau: "Cái quan trọng nhất là giây phút này đây trong toàn cử động.
Hãy làm cho giây phút ấy có sinh khí và đáng sống. Ðừng bao giờ để nó trôi qua
không hay biết và không xử dụng đến".
Không
thiền sư nào còn có thể diễn đạt chân thật hơn. Ðây là một nghề chúng ta cần
phải kiên trì học hỏi, và bao giờ cũng biết rằng nó là công trình của cả một
đời. Vì thái độ hành động, làm một việc gì đã ăn sâu vào gốc rễ của chúng ta,
nên dĩ nhiên muốn thực tập vô hành sẽ đòi hỏi một nỗ lực rất lớn.
Thiền
quán đồng nghĩa với thực tập vô hành. Chúng ta tu tập không phải vì muốn cho sự
việc được trở nên hoàn hảo hơn, hoặc muốn hành động của ta được tốt đẹp hơn.
Chúng ta thực tập là để nắm bắt và ý thức được sự thật là mỗi việc tự chính nó
như vậy đã là hoàn mỹ rồi.
Vì
vậy, ta hãy giữ sự trọn vẹn của giây phút hiện tại này, mà không áp đặt lên đó
bất cứ một sự dư thừa nào khác, và nhận thức được sự tươi mới của tiềm năng làm
phát khởi giây phút kế tiếp của nó. Một khi ta biết những gì mình biết, thấy
những gì mình thấy, và ý thức được những gì mình không biết, chúng ta sẽ có thể
hành động, xử sự, tiến tới, dừng lại, hoặc biết nắm lấy cơ hội một cách tự tại.
Ðôi khi người ta ví đó như là một dòng nước chảy, giây phút này nhẹ nhàng thong
thả lướt trôi sang giây phút kế, không chút nỗ lực và được nâng niu, ôm ấp bởi
lòng sông chính niệm.
Thực
tập: Trong một ngày thử xem bạn có thể
ý thức được sự tươi mới của giây phút hiện tại này không, trong mỗi khoảnh khắc
- trong giây phút bình thường, trong giây phút khó khăn, và luôn cả những giây
phút "chính giữa". Tập cho phép những sự việc trong cuộc sống được
khai mở tự nhiên, không ép buộc và cũng đừng ghét bỏ những gì không xảy ra đúng
như sự mong cầu của ta. Thử xem bạn có thể cảm nhận được những "chỗ
hở", nơi bạn có thể di động mà không cần dụng công, như người mổ bò của
Trang Tử không?
Hãy
biết rằng, nếu bạn có thể dành ra một chút thời giờ vào buổi sáng sớm để thật
sự sống, không cần chương trình, điều ấy sẽ ảnh hưởng đến phẩm chất của trọn
một ngày. Khi ta biết khẳng định trước cái gì là chủ yếu của sự sống, ta sẽ có
khả năng cảm nhận, thưởng thức và đáp ứng với sự mới mẻ của mỗi giây mỗi phút
hơn.
Còn
nữa
Nguyễn
Duy Nhiên (dịch) - Trích từ sách "Nơi
ấy cũng là bây giờ và ở đây"