|
Ngũ
Uẩn
Vọng niệm từ đâu bỗng nảy ra
Gặp em trong chốn bụi phồn hoa
Nói cười ân ái như mê loạn
Một kiếp thu vào trong cánh hoa
***
Em đến chùa xưa như cánh mai
Tiếng chuông huyền diệu tịch trần
ai
Ngây thơ em biết đâu là Phật
Chỉ thoáng em buồn khi nắng phai
***
Một nén hương thơm cũng nhiệm màu
Diễn huyền đâu phải tại thâm sâu
Mắt em đâu có gì trong đó
Sao nhiếp hồn ta tới bạch đầu?
***
Một bóng chim bay cũng nhớ em
Rồi quên trong khói thuốc ưu phiền
Xưa chưa từng nói câu ly biệt
Nay cách xa rồi trong đảo điên
***
Ta đã tìm về nơi rất xa
Khi chưa phiền não chẳng phong ba
Nghiệp duyên đâu phải em mê hoặc?
Chỉ tại nhìn trăng tưởng Tố Nga.
(Đào Văn Bình 1987)
|