Liều thuốc giải độc cơn giận dữ - phần 2
Bhikkhu Visuddhàcàra
Nóng giận và yêu thương đều khởi
nguồn từ trái tim của chúng ta. Một điều chúng ta tin chắc rằng nóng giận là
điều xấu, chúng ta phải tuyệt đối ngăn cản chúng, khi khởi đi từ trái tim và
đầu óc của chúng ta.
Hãy
nhìn lại bạn về những hậu quả của giận dữ nguy hại
Bạn
không muốn hại bản thân bạn chớ? Dĩ nhiên, không ai muốn hại chính mình. Nhưng
khi chúng ta nổi giận, chúng ta thật sự đang làm hại chính bản thân mình.
Trong
quyển sách hướng dẫn thiền định Visuddhi Magga (Thanh tịnh đạo) có nói: "Trong
lúc giận dữ với kẻ khác, có thể bạn làm tổn thương hoặc không làm thương anh
ta, nhưng một điều chắc rằng bạn đang tổn thương. Và khi nổi giận bạn giống như
người muốn đá vào kẻ khác và đang nắm cục than đỏ rực hoặc cục phân hôi thối và
vì thế trước tiên bạn bị phỏng hoặc làm cho bản thân bạn bị hôi thối".
Ôi!
Ðã có người ngu xuẩn hơn bạn rồi! Ðúng vậy, chúng ta nổi giận, có thể làm hại
hoặc không làm hại kẻ khác nhưng có điều chắc chắn rằng chúng ta đang làm hại
chính bản thân chúng ta. Làm hại như thế nào? Trước tiên, chúng ta đang đầu độc
vào đầu óc chúng ta qua những lần nổi giận, vì giận dữ (dosa) là trạng thái
tinh thần không lành mạnh và trong lúc nóng giận, chúng ta đang làm tổn thương
và làm ô nhiễm đầu óc của chúng ta.
Là
người Phật-tử, chúng ta nên biết rằng bất kỳ trạng thái không lành mạnh nào của
tinh thần cũng dẫn đến những hậu quả xấu (akusala vipàka). Vì thế nếu chúng ta
không muốn quả xấu, thế thì phải khôn ngoan lèo lái ra khỏi cơn sân si và tất
cả những trạng thái không lành mạnh của tinh thần.
Như
chúng tôi đã đề cập ở trước, trạng thái tinh thần cũng liên quan đến sức khỏe
của cơ thể. Qua sự nghiên cứu của Paul Pearsall, một bác sĩ người Mỹ thì "Mỗi
suy nghĩ và cảm giác đi cùng với trận mưa hóa học của não mà nó sẽ ảnh hưởng
đến hành triệu tế bào".
Ông
còn nhấn mạnh rằng: "sức khỏe của chúng ta có thể tiến triển theo sự
điều khiển quá mức của xúc cảm".
Trong
quyển sách "Siêu miễn dịch" của bác sĩ Pearsall có viết: "Những
vật vô hình như :suy nghĩ và cảm giác có thể gây ra bệnh tật và làm cho cơ thể
trở nên khỏe mạnh ... Những vi trùng, mầm bệnh liên tục lởn vởn quanh chúng ta,
nhưng chúng không trú và bám chặt nếu địa thế không thích hợp. Ðịa thế này được
bồi bón bởi suy nghĩ, cách nhận thức, cảm giác và sự cảm nhận."
Một
bác sĩ khác, U Aung Thein đã giải thích trên tạp chí "Sinh học và sự
thiền định của người Phật-tử" rằng những xúc cảm không lành mạnh có
thể phá rối sự cân bằng sinh hóa học của cơ thể. Những chất hóa học do cơ thể
tiết ra là kết quả do những xúc cảm gây ra chúng có thể ảnh hưởng bất lợi đến
những cơ quan khác, chẳng hạn như: tuyến giáp vùng thượng thận, vỏ não, bộ máy
tiêu hóa và sự tái sinh những tế bào khác.
Lấy
ví dụ: giận dữ là nguyên nhân của việc tiết ra chất hóa học epinefrine mà có
tác dụng ngược lại làm tăng áp huyết, tim đập nhanh và tiêu hao lượng oxygen
kéo dài hoặc sự xuất hiện thường xuyên của những trạng thái tinh thần không
lành mạnh có thể gây ra những căn bệnh vặt như : loét trong hệ thống tiêu hóa,
chứng khó tiêu, những vấn đề về tim và thậm chí gây ra ung thư.
Nhận
thấy những hậu quả nguy hiểm của giận dữ và những trạng thái tinh thần không
lành mạnh tác động lên cả tinh thần và cơ thể, chúng ta phải càng nhanh chóng
quyết định loại bỏ những xúc cảm tiêu cực này. Chúng ta phải nhanh chóng cố
gắng tống khứ chúng ra khỏi đầu óc của chúng ta khi chúng nổi lên. Quyết định
hành tính kiên nhẫn và giữ tinh thần thư thái ở mọi hoàn cảnh.
Hãy
soi gương
Nam
hay nữ khi nổi giận đều rất xấu. Nếu bạn soi gương thấy vẻ mặt nhăn nhó của bạn
khi nổi giận, chắc rằng bạn sẽ không thích. Có lẽ tất cả chúng ta ai cũng có
cái gương nhỏ bỏ trong túi để khi chúng ta nổi giận có thể nhanh chóng rút ra
soi xem dung nhan xinh đẹp của mình khi nổi giận. Có thể đó là liều thuốc giải
độc tức thì trong việc dập tắt những ngọn lửa sân trong bản thân ta.
Ngay
cả là một hoa hậu nếu cô ta có thói quen hay nổi giận thì dần dần theo thời
gian cũng tàn phai xấu xí. Những vết nhăn sẽ xấu hiện trước tuổi khi cô ta luôn
cau có. Hoặc trên khuôn mặt của cô ta luôn biểu lộ sự không thiện cảm, luôn cãi
cọ, kiếm chuyện làm cho kẻ khác luôn muốn tránh xa. Ngược lại, một người luôn
mỉm cười và bản thân luôn hiền lành, ít khi nổi giận, luôn có một tình yêu chân
thật. Anh ta hoặc cô ta đi đến đâu đều được mọi người nồng hậu tiếp đón và quý
mến.
Những
người ở kiếp này xấu xí là do ở kiếp trước họ luôn sân si. Luật tạo hóa ra
nghiệp có viết rằng: những ai mang lòng oán giận hay tính khí giận dữ nếu kiếp
sau được tái sinh làm người sẽ có diện mạo xấu xí hoặc thậm chí rất gớm ghiếc.
Vì thế chúng là những người Phật-tử, tin vào luật tạo hóa ra nghiệp chướng và
đó là luật tự nhiên gieo nhân nào thì gặt quả đó. Chúng ta phải biết kiềm chế
thoát ra khỏi cơn sân si. Nếu bạn nổi giận, hãy nghĩ đến những nghiệp xấu mà có
thể xảy ra với bạn và bạn nhanh chóng nguôi cơn giận.
Hãy
nhận biết rằng chúng ta phải làm chủ những hành động của chúng ta
Chúng
ta phải biết làm chủ những hành động của chúng ta cho dù chúng ta làm bất cứ
việc gì chúng ta sẽ phải gánh chịu. Trong lời giảng về luật nghiệp báo Ðức Phật
đã nói: "Này các vị Tỳ kheo, con người là chủ nhân những hành động của
họ". Họ là những người thừa kế cho những hành động của họ. Hành động là
cái noi của con người. Con người gắn liền với hành động của họ. Hành động của
họ chính là nơi ẩn náu. Họ làm bất cứ việc gì dù tốt hay xấu cũng sẽ là người
thừa kế.
Nhận
thức được điều đó, chúng ta cảm thấy lo lắng cho người có tính khí cáu kỉnh
hoặc hay oán thù. Tại sao vậy? Bởi vì ở trạng thái nóng giận hay cáu kỉnh, anh
ta đang chất thành đống thành đống nghiệp xấu mà một ngày nào đó anh ta sẽ gánh
chịu những kết quả mà không dễ chịu tí nào. Nếu anh ta không thay đổi thói quen
ấy cuối cùng anh ta có thể sa vào địa ngục. Và nếu ta trả lại bằng sự thù hận
hay cáu gắt, giận dữ, chúng ta cũng sẽ chẳng hơn gì anh ta. Cuối cùng chúng ta
cũng sẽ sa vào địa ngục.
Khi
chúng ta suy ngẫm về luật nghiệp hóa, chúng ta sẽ bình tĩnh. Bởi vì luật nghiệp
hóa là một định luật áp đặt chúng ta phải tự gánh trách nhiệm. Mỗi người chúng
ta phải có trách nhiệm với việc làm của chúng ta. Nếu một người làm việc xấu,
anh ta sẽ phải chịu nghiệp báo xấu. Mọi việc đều do chúng ta, chúng ta phải
lánh xa cơn giận dữ và tất cả những trạng thái không lành mạnh của tinh thần.
Hãy
xét về mặt tốt của người đó
Mỗi
người đều có những đức tính tốt. Nếu chúng ta nhận thấy những điểm tốt của kẻ
khác, có thể chúng ta sẽ không nổi giận với nó. Anh ta có thể giúp cho chúng ta
trong cách này hay cách khác. Khi chúng ta nhớ lại những đức tính tốt của anh
ta và những việc làm mà anh ta đã làm trước đây. Chúng ta sẽ mềm lòng và dịu
xuống. Chúng ta cũng nên nhớ rằng không có ai hoàn hảo cả và ngay cả bản thân
chúng ta cũng có những sai lầm nữa. Ðức Phật nói rằng: hãy nhìn vào những sai
lầm của chúng ta và sửa chúng tốt hơn là nhìn vào những sai lầm của kẻ khác.
Ðiều đó nói lên rằng nhận thấy một lỗi lầm của chính bản thân ta còn tốt hơn là
nhận thấy hàng ngàn lỗi lầm của kẻ khác.
Lạnh
như băng
Khi
chúng ta nổi giận, chúng ta không nên hành động hoặc nói điều gì cả. Vì ở tâm
trạng đó, những gì chúng ta làm hay nói có thể là không đúng. Chúng ta có thể
làm hoặc hoặc nói điều gì đó gây tổn thương mà sao này chúng ta hối hận. Sau
này, thậm chí khi chúng ta nói câu "xin lỗi" thì cũng sẽ quá trể rồi,
bởi vì sự tổn hại đã xảy ra rồi. Một người bị tổn hại khó có khả năng giúp cho
anh ta thay đổi thái độ hay cảm nghĩ về chúng ta.
Vì
vậy, khi cơn giận nổi lên, chúng ta nên lạnh như băng đi và giống như một khúc
gỗ vậy. Chỉ sau khi chúng ta dập tắt cơn giận, chúng ta hãy nói hay làm điều gì
đó. Vì vậy chúng ta rơi trở lại nguyên tắc chỉ hành động sau khi đầu óc đã bình
tĩnh và thoải mái. Lúc đó, những gì chúng ta làm sẽ tốt hơn và sẽ không có
nguyên nhân để cho chúng ta ăn năn hay hối hận sau này.
Không
một ai thoát khỏi bị khiển trách.
Một
lần nọ Ðức Phật nói với đệ tử Atula "Này Atula, sự việc này đã có từ
lâu rồi chứ không chỉ của ngày hôm nay; Họ khiển trách anh ta vì anh ta vì anh
ta giữ thái độ yên lặng, họ khiển trách anh ta vì anh ta nói quá nhiều, họ
khiển trách anh ta vì anh ta nói năng từ tốn; không một ai trên thế gian này
không bị khiển trách cả? Nếu chúng ta quan sát bản thân chúng ta, chúng ta thấy
rằng điều này hoàn toàn đúng. Không một ai trên thế gian này thoát khỏi bị
khiển trách. Chúng ta làm bất kỳ việc gì cũng bị vài người ở đâu đó tìm ra lỗi
lầm của chúng ta. Hiểu được bản chất của sự việc như vậy, chúng ta đừng nên khó
chịu hay nổi giận khi bị khiển trách."
Tuy
nhiên, những gì chúng ta có thể làm là xem xét những lý do tại sao bị khiển
trách. Nếu sự thật là chúng ta sai, thế thì chúng ta từ từ bình tĩnh để sửa
sai. Nhưng nếu chúng ta bị khiển trách một cách không đúng, chúng ta không cần
rối loạn tinh thần. Chúng ta có thể lý giải cho hành động của chúng ta và tại
sao bị khiển trách vô lý.
Sau
khi làm tất cả những việc chúng ta có thể làm được, chúng ta đừng bận tâm thái
quá về điều khiển trách. Chúng ta nên luyện tập tính bình thản, thư thái và suy
ngẫm một điều là ngay cả Ðức Phật cũng không thoát khỏi bị khiển trách. Một ví
dụ khi Ngài còn tại thế, Ðức Phật bị chỉ trích vì đang ăn thịt, bị người ta cố
tình đổ tội giả là có quan hệ với Cinca, và có hành động sát nhân một người nữ
qua đường.
Một
điều quan trọng là chúng ta đã làm điều đúng hay chúng ta đã làm tất cả những
gì chúng ta có thể. Khi chúng ta làm được như vậy, chúng ta sẽ không bị ai chê
trách khi ở đó không có người khôn ngoan hoặc những ai đó hiểu vị trí của chúng
ta và lý do của những hành động, sẽ chẳng bao giờ khiển trách chúng ta.
Chỉ
có những ai ngu ngốc hoặc không hiểu lý do và hoàn cảnh hành động của chúng ta
mới khiển trách. Ðúng vậy, đó là một điều không thể tránh khỏi trong cuộc sống;
bởi vì chúng ta làm bất cứ việc gì cũng vẫn bị khiển trách hay chỉ trích. Những
gì chúng ta có thể làm là cố gắng làm đúng mọi sự việc để giảm nguy cơ bị khiển
trách đến mức tối thiểu. Sau cùng, nếu chúng ta vẫn bị khiển trách tức là chúng
ta không biết chúng ta có thể làm gì và điều cần thiết để làm nó như thế nào.
Tại
sao chúng ta giận dữ?
Nếu
chúng ta xem xét vấn đề tại sao chúng ta nổi giận, chúng ta sẽ nhận ra rằng
chúng ta vẫn còn có "cái tội" và có lẽ "cái tội" đó quá lớn.
Chúng ta vẫn đồng nhất, atta, "cái tội", "bản ngã" là một.
Ðó là lý do tại sao chúng ta cảm thấy bị coi thường và nổi giận. Nếu chúng ta
không xét "cái tội" và hiểu thông suốt những lời dạy của Ðức Phật về
anatta (không có cái tôi) thì chúng ta sẽ không lo lắng, buồn phiền hay nổi
giận, không có điều gì có thể quấy rầy, khiêu khích chúng ta cả.
Trong
suốt thời gian Ngài còn tại thế, Ðức Phật nhiều lần bị khiêu khích và bị thách
thức, tuy thế Ðức Phật chưa bao giờ nổi giận, chưa bao giờ Ngài mất bình tĩnh
cả. Trong kinh, chúng ta không thể tìm thấy dấu hiệu nào cho thấy Ðức Phật của
chúng ta nổi giận, trái lại còn nhấn mạnh rằng Ðức Phật là người đã diệt trừ
tất cả sân hận và không có khả năng nổi giận. Vì vậy, ngay cả khi Ðức Phật có
dịp răng dạy một cách cương quyết một môn đồ hay một tăng sĩ phạm sai lầm, Ngài
cũng răng dạy một cách điềm tĩnh, không hề nổi giận.
Cũng
như vậy, các bậc Arahant (A-la-hán) là những người đã chứng được giác ngộ cũng
không hề tỏ ra nổi giận. Ví dụ: Ngài Sariputta, trưởng môn đồ của Ðức Phật được
mệnh danh nổi tiếng vì tính kiên nhẫn phi thường và sự khiêm nhường của Ngài.
Một
lần nọ có một nhóm người ca ngợi những đức tính của Sariputta rằng: "Tính
kiên nhẫn của Ngài trưởng lão chúng tôi quá phi thường thậm chí đến nỗi khi người
ta lăng mạ và đánh Ngài, Ngài cũng không tỏ ra dấu hiệu gì nổi giận".
Một
người Bàlamôn không tin, hỏi vặn lại "Có ai trên thế gian này mà không
nổi giận?" và tuyên bố sẽ khiêu khích Ngài Trưởng lão. Một ngày nọ,
anh ta tiến đến từ phía sau lưng của Ngài Sariputta và đấm một cú đấm thật mạnh
lưng Ngài.
Ngài
Sariputta ghi nhận: "Ðó là cái gì?" vẫn khoanh tay tròn thậm
chí không quay đầu về phía sau nhìn. Lát sau, Bàlamôn cảm thấy ăn năn và quỳ
xuống chân Ngài trưởng lão và yêu cầu Ngài tha thứ. Ngài trưởng lão hỏi một
cách hòa nhã: "Tha thứ cái gì?"
Bàlamôn
đáp lại đầy ăn năn, hối hận: "Tha thứ cho con vì con muốn thử tính kiên
nhẫn của Ngài, con đã đánh Ngài".
"Rất
tốt. Ta tha thứ cho con".
Sau
đó, Bàlamôn mời Sariputta về nhà anh ta dùng cơm trưa. Nhưng họ thấy có một đám
người đang chuẩn bị giao chiến một cách điên cuồng, dữ dội và muốn tấn công
Bàlamôn. Sariputta ngăn cản họ và hỏi: "Vì bạn hay vì tôi, anh ta bị
đánh?"
"Thưa,
vì Ngài !"
"Ồ,
nếu vì tôi, anh ta bị đánh, anh ta đã xin tôi tha thứ và tôi đã tha thứ cho anh
ta rồi. Các anh hãy giải tán đi."
Và
trong cách cư xử cao thượng đó, Sariputta đã giải tán được đám hỗn loạn.
Tính
khiêm nhường của Sariputta cũng phi thường như tính kiên nhẫn của Ngài. Vào một
dịp khác, trưởng giả bị một đứa bé mới tu bảy tuổi chỉ trích vì sợi dây Ngài
cột không nghiêm chỉnh. Ðiều đó dường như có vẻ là do vì nhất thời cẩu thả, một
phần dây của Ngài trưởng giả đang thòng xuống.
Khi
nhận thấy ra điều này thay vì Sariputta khó chịu vì bị chỉ trích bởi một đứa bé
mới tu có bảy tuổi, ngay lập tức Ngài bước sang một bên và cột lại sợi dây của
Ngài cho nghiêm chỉnh. Sau đó Ngài bước đi trước sự chấp tay của đứa bé mới tu
và nói: "Thưa thầy, bây giờ thì đúng rồi ạ!".
Những
phẩm chất đức hạnh của một bậc Arahant là thế đó, là niềm khích lệ, tôn kính và
là một bài học cho chúng ta. Tại sao họ không hề tỏ ra nổi giận? Bởi vì họ đã
diệt tận tất cả những gì gắn bó chặt chẽ với "cái tôi" hay "cái
ngã". Không có ý niệm (chấp) cái tôihay cái ngã, họ không cảm thấy rằng:
"tôi là người bị coi thường". Hoặc "chỉ là một đứa bé mới tu bảy
tuổi sao dám sửa sai tôi, Sariputta, một trưởng môn đồ của Ðức Phật".
Những
ý nghĩ như thế không hề xuất hiện trong đầu của Sariputta, bởi vì Ngài đã có
được sự thông suốt tốt lời dạy của Ðức Phật về cái được gọi là anattà (vô ngã,
không có cái tôi), Ngài đã diệt trừ tất cả những sân hận và kiêu ngạo.
Vì
vậy, nếu lần sau chúng ta nổi giận, chúng ta phải hiểu rằng bởi vì chúng ta vẫn
còn đồng nhất "cái tôi" hay "cái ngã". Sau đó nếu chúng ta
có thể nhận ra sự thật của anattà điều đó là cuối cùng không có "cái
tôi" ở đây, "cái tôi" đó chỉ là thuật ngữ hay khái niệm thông
thường, chúng ta có thể suy xét làm thế nào Sariputta không bao giờ mất bình
tĩnh, thậm chí khi bị tổn thương và bị chỉ trích một cách mạnh mẽ, mặc dù vị
trí của Ngài là trưởng môn đồ của Ðức Phật. Có suy ngẫm như vậy, chúng ta mới
có khả năng kiềm chế cơn giận của chúng ta.
Ai
nổi giận?
Vấn
đề kế được xem xét là "Ai nổi giận?" "Cái gì đang nổi
giận?" Atta? Hay là "cái tôi"? Hãy nhớ rằng, trong cảm giác cuối
cùng, không phải bạn và cũng chẳng phải người bạn nổi giận là có thật cả. Suy
cho cùng chúng ta chỉ là thức thể và vật chất, những yếu tố và những quá trình
vận động.
Vì
thế trong Visuddhi Magga, đã dạy cho chúng ta để suy ngẫm bằng cách mổ xẻ cơ
thể của chúng ta thành nhiều phần: "Giờ thì bạn giận cái gì? với tóc, với
lông, với móng ... hay với nước tiểu? hay do yếu tố trong đất trong tóc? nước?
lửa? hay không khí? ... Bạn giận dữ với một khối vật liệu chăng? hay một khối
cảm giác, nhận thức, vật chất đặc thù, ý thức? hoặc là do cái nhìn của con mắt
...". Khi suy ngẫm như vậy, cơn giận dữ của chúng ta sẽ không tìm được chổ
đứng và sẽ lắng dịu xuống.
Hoặc
chúng ta có thể nghĩ rằng tất cả chúng ta được tạo bởi tâm và vật chất. Và tâm
và vật chất này luôn thay đổi không ngừng. Ðặc biệt là tâm thay đổi rất nhanh,
một ý niệm phát sanh lên và đi qua r?t nhanh. Có thể nói rằng nó cũng giống như
là tia chớp hay một cái chớp mắt. Hàng triệu suy nghĩ phút chốc có thể phát
sanh lên và biến đi. Vì vậy, chúng ta giận với cái gì? Chúng ta giận ai? Cái
tâm và vật chất mà bạn nổi giận đã biến mất rồi. Từ đó nhi?u nhóm, bộ tâm và
vật chất đã lấy vị trí cho chúng rồi. Nghĩ như thế, cơn giận cũng có thể lắng
xuống.
Hãy
biết rằng tất cả chúng ta đều là họ hàng với nhau
Ðức
Phật nói không có sự khởi đầu là cái vòng luân hồi. Chúng ta đang đi ngang qua
samàra, cuộc hành trình đi lang thang và mưu sinh này, vì quá dài mà xa xưa
chúng ta đã họ hàng với nhau ở một mức độ nào đó hoặc hơn. Vì vậy, Ðức Phật nói
rằng: "Này các thầy Tỳ-khưu, không dễ dàng để tìm thấy một người mà trước
đây không phải là mẹ, là cha, là anh, là chị, là con trai, là con gái ... của
các thầy". Vì vậy, sẽ không phải tạo để chúng ta nuôi dưỡng bất kỳ lòng
oán hận nào chống lại người mà trong cuộc sống quá khứ là họ hàng với chúng ta.
Suy nghĩ trong sự trí tuệ, giận dữ của chúng ta cũng có thể lắng xuống.
Sự
tha thứ
Một
trong những lý do khiến chúng ta nổi giận là chúng ta không có khả năng tha thứ
và quên đi. Vì vậy, chúng ta dễ dàng nổi nóng, và hậu quả cuối là chúng ta có
khuynh hướng nuôi dưỡng trong lòng sự cay đắng, oán giận hay lòng hận thù vì
vài sự bất bình nào đó đã đem đến cho chúng ta (cái bất bình đó đôi khi có thật
hoặc do tưởng tượng). Mặc dù, đôi khi chúng ta nghĩ rằng chúng ta tha thứ nhưng
tận trong tim ta chúng ta hoàn toàn không tha thứ. Một cách có ý thức hay không
có ý thức, chúng ta vẫn còn đang nuôi dưỡng một chút sự cay đắng hay sự oán
giận. Nếu chúng ta có thể học được cách cứ để mặc nó, hoàn toàn tự ý tha thứ,
chúng ta sẽ sống một cuộc sống thanh thản và hạnh phúc – không còn mang gánh
nặng trên vai của sự oán giận, hay giận dữ ...
Sự
khoan dung được gọi đúng nghĩa của nó là: "lòng yêu thương nhân hậu nhất
của tình yêu" và "hương thơm của loài violet vươn tỏa dưới gót chân
khi dẫm lên nó". "Nó tựa thể giống như là lời giao ước đã được hủy bỏ
đi, được xé làm đôi và đốt cháy nó đi để mà nó không bao giờ quay trở ngược lại
hại con người chúng ta. Nếu chúng ta có tình yêu thật sự, nếu chúng ta có lòng
yêu thương nhân ái mạnh mẽ, chúng ta sẽ hoàn toàn có khả năng tha thứ tất cả
một cách toàn tâm, toàn ý tha thứ mà không cần bất cứ điều kiện hay dè điều gì.
Thế
chúng ta tha thứ cái gì? Chúng ta tha thứ bất cứ những việc sai trái gì mà
người khác đã làm cho chúng ta, đúng như thế chúng ta thích người khác tha thứ
những hành động sai trái của chúng ta đã gây ra cho họ. Chúng ta không tìm kiếm
sự báo thù. Chúng ta kiềm chế cơn nóng giận, chớ nói hay làm điều gì gây tổn
thương hay xúc phạm người đã cư xử tệ với chúng ta. Chúng ta tha thứ, không nên
nuôi dưỡng lòng đố kỵ hay không có thiện chí với họ, hãy hiểu rằng tất cả chúng
ta ai cũng có lỗi lầm và khuyết điểm.
Ðúng
như thế, chúng ta tha thứ cho kẻ khác thì chúng ta cũng nên tha thứ cho chính
bản thân của chúng ta vì có thể trước đây đôi khi chúng ta đã làm sai việc gì
đó và giờ đây chúng ta nhận thấy thật khó khăn để tha thứ cho chính bản thân
ta. Chúng ta chịu sự ăn năn và hối hận. Sự ăn năn đó làm cho chúng ta lo âu,
phiền não và đau đớn về thể xác. Ðức Phật dạy rằng những gì chúng ta nên làm
không nên chán nản về những việc chúng ta đã làm, nhưng hãy giải quyết nó và
đừng nên lặp lại lỗi lầm, và đó có thể tạo được sự đền bù. Chúng ta nên bỏ lại
sau lưng giai đoạn bất hạnh và đừng nhắc lại hay thỉnh thoảng phải chịu sự day
dứt của lòng hối hận.
Nếu
hồi ức khởi lên, chúng ta nên chỉ định nó (Ví dụ: tập chánh niệm) và không nên
băn khoăn, lo nghĩ về nó. Chúng ta nên kiên quyết dẹp ý nghĩ đó sang một bên,
hãy hiểu rằng không có cái gì hơn chúng ta có thể làm là trừ việc tạo sự đền bù
và quyết định không lặp lại sai lầm nữa. Ðôi khi, chúng ta bắt chính chúng ta
phải tuân thủ theo sự đòi hỏi và mong đợi quá sức với chúng ta. Nhưng chúng ta
cũng phải nên thừa nhận những khuyết điểm của con người sở dĩ đã vốn có rồi và
tất cả chúng ta đều không phải là thần thánh. Chúng ta không thể tống khứ nó đi
được, nhưng nếu chúng ta làm việc với nó một cách kiên quyết và nhẫn nại, thì
cuối cùng chúng ta cũng sẽ đạt được mục tiêu và đến đích. Vì vậy, chúng ta cần
phải nhẫn nại, quyết định và bền chí.
Hãy
xét những lợi ích của lòng yêu thương nhân ái
Khi
chúng ta xem xét những lợi ích của việc vun đắp lòng yêu thương nhân ái chúng
ta không còn muốn nổi giận nữa. Ðức Phật dạy rằng người hành thiền bằng lòng
yêu thương nhân ái có thể mang lại 11 lợi ích: Anh ta hay cô ta ngủ dễ dàng;
thức dậy tỉnh táo; mơ không thấy ác mộng; được mọi người yêu quí; được người
khuất mặt và chư thiên bảo vệ; lửa, chất độc và vũ khí sẽ không làm hại anh ta;
anh ta dễ dàng thu hút được sự tập trung, nét mặt bình thản, thanh tú; anh ta
chết thanh thản, một cách an lành giống như rơi vào một giấc ngủ. Nếu anh ta
không đạt được "arahatship", sau khi chết anh ta sẽ tái sanh vào
vương quốc "brahma" cao thượng. Bàn về những lợi ích này nhiều hơn sẽ
được đề cập ở phần tập luyện thiền định lòng yêu thương nhân ái. Nhưng nói tóm
lại, những lợi ích này là niềm khao khát tột đỉnh và đủ để cám dỗ chúng ta để
cho cơn giận dữ và giữ bình tĩnh. Ngược lại, nếu chúng ta để cho cơn giận nổi
lên tức là chúng ta đã từ chối những lợi ích này. Suy nghĩ được như thế cũng sẽ
hành động như là sự răn đe chúng ta hãy kháng cự lại với cơn nóng giận.
Cho
quà
Trong
vài trường hợp, chúng ta có thể cho một vài món quá. Ví dụ: có một người nào đó
dường như không thích chúng ta và luôn nói xấu về chúng ta. Trong trường hợp
như thế chúng ta rất dễ dang đáp trả lại bằng cách nóng giận và đánh trả lại.
Nhưng đó không phải là cách cư xử của người Phật-tử, phương châm của nhà Phật
là: Ðừng bao giờ lấy oán trả oán mà hãy đáp lại thay đó là lòng yêu thương. Vì
vậy chúng ta hãy vượt qua sự thách thức và hãy làm một điều khó khăn nhất bằng
cách mua cho người ấy một món quà! Ðó là dấu hiệu thể hiện tính cao thượng và
lòng độ lượng của chúng ta, cho dù kẻ thù có ý định xấu với chúng ta, chúng ta
cũng không nên nuôi dưỡng sự ác ý, không có thiện chí với họ.
Sau
đó, chúng ta có thể bình tĩnh và kiên định, hãy nhận biết rằng chúng ta phải từ
chối, hạn chế để bị lôi kéo vào bất cứ sự va chạm hay bị nổi điên lên với cơn
giận hay sự ác ý. Và thế là đối phương cũng sẽ hiểu được những hành động, cử
chỉ cao thượng của chúng ta, và dần dần anh ta cũng thay đổi cái nhìn về chúng
ta. Thậm chí anh ta cũng trở nên thân thiện với chúng ta nữa chứ? Vì thế cho
một món quà có thể tạo nên sự ngạc nhiên và là điều gì đó mà chúng ta có thể
xem là đang làm trong những tình huống nào đó.
Hết
Nhung
Gia (dịch)
Theo:
Sách: Chế ngự cơn giận, trải rộng lòng từ
Đánh dấu lên:
del.icio.us
|
Digg
Phản hồi (0 bài gửi):